Bảy lăm triệu, hơn hai bảy vạn
Ca mắc nhiễm trong nạn dịch ôn,
Một triệu bảy vạn tính tròn
Lìa xa nhân thế vì “con dịch” này!
Cái vô thường ngày ngày biến động
Sống và còn cái nghĩa sắc không,
Cao Xanh Nam Bắc Tây Đông
Sinh lão bệnh tử cái vòng luân xa.
Tâm an lạc ấy là tất cả
Chữ từ bi hỷ xả nhiệm màu,
Nhân loại sẽ hết khổ đau
Loại trừ tam độc sẽ mau an hòa.
Bậc giác ngộ Phật Đà chỉ rõ
Muôn sự đời sáng tỏ trước đèn,
Tham sân si đã gây nên
Niềm đau nỗi khổ lại thêm hận thù.
Cái đèn cù xoay vần con tạo
Bão hay giông sóng gió cuộc đời,
Thế gian thân phận con người
Cho hay kết cục cũng thời nhân duyên.
Gieo ruộng Phước làm nên tất cả
Từ quốc gia cho đến từng người,
Có câu “Ngồi đợi sung rơi”
Tổ tiên đã dạy cũng lời Như Lai.
Chữ “Thiện tai” ở trong nhà Phật
Lời tôn vinh sự thật “Đáng khen”,
Dấu son nghiên cứu vắcxin
Việt Nam thành tựu niềm tin tự hào.
Gần trăm triệu đồng bào chiến sĩ
Cùng tư duy suy nghĩ hùng cường,
Việt Nam-Quốc tổ Hùng Vương
Năm ngàn năm phải tự cường vươn xa.
Cả vũ trụ bao la biển động
Một thế giới không thể “Then cài”,
Truyền thông “thời số” hiện nay
“Kim dấu trong bọc lâu ngày lòi ra”!
Câu tổ tiên ông bà đã dạy
Lời Thủ tướng đã thấy đã nghe,
Cớ sao nhiều báo “le te”
Đưa tin thất thiệt hai phe Hoa Kỳ?
Cái gì đến cũng rồi sẽ đến
Cái gọi là “Thao túng tệ tiền”,
Chỉ là báo chí “cầm đèn”
Câu view giật tít mà quên khôn lường.
Khúc thiền ca nhắc thường ngày một
Kèm thông điệp nói tốt nói hay,
Giữ gìn sau trước tỏ bày
Quốc gia Văn hiến chữ này phát ngôn.
Truyền thông bẩn dồn vào tình thế
Việt Nam ta tử tế có thừa,
Hà cớ sao lại nói bừa
“Bên khinh bên trọng” chẳng chừa lối ra(?!)
Ngoại giao ta thành công thành tựu
Báo “lên đồng”phải cứu ngay thôi,
Có câu :”Khi nói lựa lời”
Tổ tiên truyền lại muôn đời chớ sai.
Chuyện bi hài cũng vì khẩu nghiệp
Đừng trở thành điệp khúc truyền thông,
Vô thường sắc sắc không không
“Lựa lời mà nói cho lòng” thảnh thơi./.
Luật gia TRẦN THÚC HOÀNG
Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo