Ngày ba mươi tháng mười Canh Tý
Tiếp khúc thiền suy nghĩ Vô thường,
Vạn vật biến đổi khôn lường
Vòng đời sinh tử, tai ương tại Trời!
Họp Chính phủ nói lời mặc niệm
Tưởng nhớ người khâm liệm vừa qua,
“Đồng bào” hai chữ ấy là
Thiêng liêng gắn bó một nhà Việt Nam!
Trong thiên tai đồng cam cộng khổ
Ngàn đời nay giông tố bão bùng,
Sẻ chia, giúp đỡ nhau cùng
Truyền thống quý báu hãy cùng nâng niu!
Năm Canh Tý quá nhiều sự kiện
Đại dịch là sự biến toàn cầu,
Tháng mười tiếp tục tăng mau
Châu Âu phong toả, nỗi sầu riêng ai!
Ngẫm cụm từ ”Thiên tai, dịch bệnh”
Thường đi cùng trong một mệnh đề,
Miền Trung thảm hoạ gớm ghê
Bão lũ liên tiếp dồn về thương đau!
Biến thương đau trở thành nghĩa cử
Trong gian nan-Phép thử nghĩa tình,
Dòng thác cứu trợ chứng minh
Truyền thống văn hiến, nghĩa tình ngàn năm!
Lịch mặt trăng đúng rằm tháng Chín
Dấu ấn này để nhớ muôn đời,
Phải trồng rừng khắp núi đồi
Để rừng giữ nước muôn đời mai sau!
Trên cả nước nhắc nhau ngày giỗ
Người quá cố bị nạn thương tâm,
Nhớ câu:”Nhất phá Sơn Lâm”
Nhì đâm Hà Bá-Khắc tâm muôn đời.
Núi và đồi-Rừng già quý giá
Bức tường thành cho cả giang sơn,
Lời vàng xưa vẫn như còn:
“Giang Sơn Gấm Vóc”-Nước non vững bền!
Hãy đừng quên hơn bốn lăm triệu
Là số người mắc nhiễm toàn cầu,
Gần triệu hai đó : Nỗi sầu
“Chúng sinh thập loại”-Viết câu chia buồn!
Chữ vô thường luôn luôn khắp chốn
Hiểu vô thường sẽ bớt khổ đau,
Vô thường-Vô ngã hết sầu
Niết Bàn là vậy-Tìm đâu nhọc lòng!
Hiểu vô thường bớt đi “tam độc”
“Tham sân si”: Nguồn gốc khổ đau,
Từ-Bi-Hỷ-Xả nguyện cầu
“Dân an ,Quốc thái”-Là câu thiện lành!
Cả hành tinh trong cơn lận đận
Dịch Vũ Hán đang vẫn tung hoành,
Nguyện cầu cho đến Cao Xanh
“Thành ,trụ, hoại, diệt”-Dịch thành hư vô!
Một cơ đồ Việt Nam phát triển
Khi toàn cầu diễn biến khôn lường,
“Chống dịch, chống giặc”-Tai ương
Còn hai tháng nữa khẩn trương, bộn bề!
Tăng dương ba là điều có thể (+3%)
Đầu tư công là kế lúc này,
Cầu đường, bến cảng, Sân bay
Tập trung công sức lúc này mới hay!
Hiến kế này ngay cho Chính phủ
Lũ thường xuyên, đường phải trên cao,
Nếu làm cao tốc trên cao
Đủ đường có lợi, lũ nào lo chi(!)
Luật gia TRẦN THÚC HOÀNG
Xem thêm tại:>> Thơ văn Phật giáo